Olimpia Milano: Massimo Masini, trung phong đến từ tương lai
Massimo Masini – Trung phong huyền thoại của Olimpia Milano
Chín mươi năm lịch sử và đam mê. Olimpia Milano vào ngày 9 tháng 1 năm 2026 đã kỷ niệm 90 năm hoạt động. Trong bối cảnh thế giới thể thao đang sôi sục hướng tới nhiều sự kiện lớn, từ vòng loại Ecuador World Cup 2026 đến các giải đấu quốc nội, câu chuyện về những huyền thoại luôn là nguồn cảm hứng bất tận. Ngày 9 tháng 5 năm 1945, tại Montecatini, Massimo Masini chào đời – người sau này trở thành cây ghi điểm đứng thứ ba trong lịch sử câu lạc bộ. Đây là câu chuyện của ông.
Từ Montecatini đến Milano
Tại trung tâm thị trấn Montecatini Terme, trên mặt đường lát có gắn những tấm biển tưởng niệm. Chúng ghi nhớ sự hiện diện tại thủ phủ xứ Toscana – nổi tiếng chủ yếu nhờ nguồn nước khoáng – của những nhân vật nổi tiếng trong mọi lĩnh vực: nghệ thuật, khoa học, chính trị, văn hóa, điện ảnh và thể thao. Trong số đó có tên vận động viên địa phương đã đạt được những thành tựu vĩ đại nhất. Trong số đó có Massimo Masini.
Sinh năm 1945, Masini được Olimpia phát hiện tại một buổi tập trung dành cho các tài năng trẻ tổ chức ở Roma nhằm hoạch định tương lai của bóng rổ Ý. Masini khi ấy rất trẻ, cao lớn và phối hợp tốt – một tài năng không thể bỏ lỡ. Simmenthal lập tức chiêu mộ và đưa anh đến Milano thi đấu trong đội trẻ. Việc chuyển nhượng diễn ra theo cách khá đặc biệt.
Simmenthal thi đấu ở Livorno; tôi từ Montecatini di chuyển đến Livorno, và sau trận đấu, tôi lên xe buýt của đội để đến Milano. Mọi chuyện bắt đầu như thế.
Nhưng đó là những năm 1960: mỗi chuyến đi đều là một cuộc phiêu lưu, liên lạc vô cùng khó khăn. Bị nỗi nhớ nhà giày vò, Masini mơ ước trở về và chơi bóng trên sân trường Pascoli cùng bạn bè thuở nhỏ, như thói quen mỗi buổi chiều. Anh suýt bỏ cuộc, nhưng có điều gì đó bên trong gầm lên, bảo anh đừng từ bỏ. Anh là một nhà vô địch bẩm sinh, và nhà vô địch không bao giờ bỏ cuộc.
Nếu tôi quay về, tôi sẽ trở về như một kẻ thua cuộc, một người thất bại. Tôi không thể cho phép điều đó xảy ra.
Và anh đã không quay về.
Trung phong đến từ tương lai
Mùa giải 1961/62, Masini ra mắt tại Serie A với 8 điểm trước Libertas Livorno. Mùa 1962/63, anh đóng vai trò như cầu thủ thứ 11, chỉ vào sân khi thiếu một trong những trụ cột. Mùa giải thực sự đầu tiên của anh ở đội một là 1963/64. Ở tuổi 18, anh ghi 28 điểm trước Gorizia.
Masini là như vậy.
Họ nhìn tôi như người ngoài hành tinh, bởi các trung phong chỉ chơi dưới rổ, còn tôi di chuyển khắp nơi và ném từ xa.
Anh là một cầu thủ đến từ tương lai. Với chiều cao 2m08, anh nhận bóng ở khu vực ném phạt rồi tung cú ném từ bên ngoài – điều chưa từng thấy ở vị trí trung phong thời bấy giờ.
Mùa giải 1964/65, khi giành chức vô địch đầu tiên với tư cách nhân vật chính, Masini là trung phong chính của Simmenthal trong đội hình toàn cầu thủ Ý gồm: Pieri, Riminucci, Vianello, Vittori và Masini – bốn cựu binh và một chàng trai 20 tuổi. Mùa 1965/66, khi quy định cho phép cầu thủ ngoại trở lại, anh sát cánh cùng Skip Thoren. Olimpia cũng giành luôn Cúp Vô địch châu Âu (European Champions Cup).
Đội trưởng vĩ đại – Cầu nối giữa hai thế hệ
Masini là một mắt xích kết nối giữa đội hình huyền thoại những năm 1960 và thế hệ tiếp theo. Khi lứa cầu thủ Pieri, Riminucci và Vianello giải nghệ vì tuổi tác, anh trở thành Đội trưởng vĩ đại của Olimpia và trụ cột của đội bóng sau đó giành chức vô địch năm 1972.
- 3 trận play-off đối đầu Varese
- 2 Cúp Winners’ Cup (Cúp C2 châu Âu)
- Thành viên chủ chốt của Đội tuyển Ý tại 3 kỳ Olympic: 1964 (khi mới 19 tuổi), 1968 và 1972
Sự trỗi dậy của Dino Meneghin tại Varese tạo nên một cuộc đối đầu kinh điển, nhưng thực tế hai người là hai mẫu cầu thủ rất khác nhau. Meneghin thiên về thể lực, mạnh mẽ, cứng rắn; còn Masini là mẫu cầu thủ kỹ thuật, thanh nhã, giỏi ném rổ. Chính vì vậy, năm 1970, HLV Rubini đưa Arthur Kenney về đá cặp cùng Masini – ông cần một tiền phong mạnh có thể đối đầu trực tiếp với Meneghin, giúp Masini tránh khỏi cuộc so kè phong cách bất lợi.
Masini là Đội trưởng của chúng tôi, cú ném tốt nhất của anh ấy là cú hook. Tôi gọi anh ấy là Capitan Unico (Đội trưởng Duy Nhất).
— Arthur Kenney
Những năm tháng cuối và di sản bất diệt
Mùa giải cuối cùng của Masini tại Milano là 1973/74, năm đầu tiên sau khi Simmenthal rút tài trợ. Đội bóng khi đó đã bước vào giai đoạn tái thiết. Kenney bị thay thế bởi Brosterhous – không hẳn là sự thay thế tương xứng – và dần dần tất cả các trụ cột đều bị bán đi, bao gồm Giulio Iellini và Renzo Bariviera.
Ở ngưỡng 30 tuổi, Masini cũng buộc phải ra đi.
Đó là một quy tắc bất thành văn của câu lạc bộ: đến 30 tuổi, cầu thủ sẽ bị chuyển nhượng để thực hiện quá trình thay máu thế hệ.
Nhưng dù là quy tắc hay không, Olimpia khi ấy đã đến hồi kết của một chu kỳ. HLV Rubini ngừng dẫn dắt và sau đó rời câu lạc bộ hoàn toàn. Những năm tháng khó khăn ập đến, bao gồm cả việc xuống hạng A2 – dù được khắc phục ngay mùa giải sau.
Masini kết thúc sự nghiệp thi đấu tại Rieti, Pordenone và cuối cùng là chính quê nhà Montecatini, trước khi chuyển sang huấn luyện trong thời gian ngắn nhưng hiệu quả tại Montecatini và Desio.
Nhưng Masini đích thực sẽ mãi mãi là người đàn ông của 4.002 điểm ghi được trong sự nghiệp khoác áo Olimpia Milano. Trong thế giới thể thao ngày nay, khi người hâm mộ có thể theo dõi trực tiếp V-League hôm nay hay cập nhật mọi diễn biến qua link Xoilac mới nhất, những câu chuyện về các huyền thoại như Masini vẫn luôn là minh chứng rằng tinh thần thể thao đích thực không bao giờ phai nhạt theo thời gian.