Olimpia Milano: Huyền thoại Kyle Hines tâm sự trước đêm vinh danh
Kyle Hines – từ cầu thủ bị NBA bỏ quên đến biểu tượng bóng rổ châu Âu
Đây là “Kyle Hines Week” – tuần lễ tôn vinh sự gia nhập Đại sảnh Danh vọng (Hall of Fame) của câu lạc bộ dành cho một trong những cầu thủ biểu tượng nhất của Olimpia Milano trong thập kỷ qua. Lễ vinh danh sẽ diễn ra trong giờ nghỉ giữa hiệp trận đấu ngày Chủ nhật 3 tháng 5, lúc 17:00, khi Olimpia Milano tiếp đón Trieste. Với những người đam mê bóng rổ châu Âu, đặc biệt những ai thường xuyên theo dõi trực tiếp Champions League các môn thể thao, đây là sự kiện không thể bỏ lỡ. Dưới đây là bài phỏng vấn đặc biệt với Kyle Hines.
Quyết định rời Moscow để đến Milano
Kyle, anh từng là một anh hùng tại Moscow, năm nào cũng thi đấu để tranh chức vô địch, rồi anh quyết định đến Milano. Anh có thể kể lại chuyện đó không?
“Tôi đã nói chuyện với HLV Messina, với Chacho và họ giải thích cho tôi hiểu nơi này đặc biệt đến nhường nào – môi trường, cuộc sống ở thành phố này tuyệt vời ra sao. HLV Messina trình bày tầm nhìn của ông ấy cho đội bóng, những gì ông muốn làm, đặc biệt là những gì ông muốn xây dựng. Tôi nghĩ rằng sẽ thật tuyệt nếu được trở thành một phần của nhóm cầu thủ sẽ thay đổi hướng đi của câu lạc bộ, thay đổi văn hóa, đặt nền móng cho những gì mà Olimpia Milano phải đại diện. Với tôi, điều quan trọng là được đóng góp vào việc xây dựng một điều gì đó lớn lao, từ nền móng. Nhìn lại, tôi nghĩ chúng tôi đã đạt được mục tiêu. Chỉ cần nhìn vào những gì câu lạc bộ đang có – những chiến thắng, những danh hiệu, sự hiện diện của người hâm mộ, chất lượng của các cầu thủ đã đến và tiếp tục đến. Tôi tin rằng tất cả đều bắt nguồn từ những gì chúng tôi đã xây dựng.”
Rời Moscow có khó khăn không?
“Rất khó khăn. Đó là nơi mà tôi và gia đình coi là nhà, nơi chúng tôi đã sống suốt bảy năm. Tôi là đội trưởng và chúng tôi vừa vô địch EuroLeague. Hơn nữa, khi đó đang giữa đại dịch, có quá nhiều bất ổn về những gì sẽ xảy ra – không chỉ với chúng tôi mà với cả thế giới. Đó là một lựa chọn mạo hiểm ở khía cạnh nào đó: chúng tôi không biết chính xác sẽ tìm thấy gì và tương lai sẽ ra sao. Nhưng những cuộc trò chuyện với Chacho, với Vlado Micov, với HLV Messina đã giúp tôi yên tâm. Tôi thanh thản với quyết định của mình.”
NBA – cánh cửa chưa bao giờ mở
Anh đã là một huyền thoại của bóng rổ châu Âu, vậy mà NBA chưa bao giờ cho anh một cơ hội.
“Khi tôi thử sức ở NBA, mọi thứ rất khác. Có một xu hướng cho rằng muốn chơi ở vị trí 3, 4 hoặc 5 thì phải có ít nhất một chiều cao nhất định. Theo nghĩa đó, tôi là một cầu thủ không truyền thống – tôi chơi ở vị trí tiền phong hoặc trung phong nhưng lại có chiều cao của một tiền vệ. Tôi nghĩ điều đó khiến nhiều người trong NBA e ngại. Khi tôi tham dự ‘predraft combine’ – sự kiện quan trọng nhất trước kỳ draft – tôi bị xếp vào một vai trò mà tôi chưa bao giờ chơi trước đó. Tôi ngạc nhiên là Antonello Riva (tổng giám đốc tại Veroli khi đó) không bỏ đi ngay lập tức vì tôi chơi thực sự thảm hại. Nhưng may mắn thay, có những người như ông ấy đã nhìn thấy điều gì đó ở tôi, hiểu được phẩm chất của tôi và quyết định rằng tôi có thể tiếp tục chơi cho họ.”
“Có một xu hướng trong NBA cho rằng muốn chơi ở vị trí 3, 4 hoặc 5 thì phải có chiều cao nhất định. Theo nghĩa đó, tôi là một cầu thủ không truyền thống – chơi tiền phong hoặc trung phong nhưng có chiều cao của một tiền vệ.”
Veroli – nền tảng của mọi thành công
Việc bắt đầu từ bậc thấp, từ một câu lạc bộ nơi anh có thể phát triển từ từ như Veroli, quan trọng đến mức nào? Ví dụ, Keith Langford khẳng định rằng sự nghiệp của anh ấy chỉ có thể thành hiện thực nhờ việc khi sang châu Âu, anh ấy được bắt đầu tại Cremona.
“Veroli là chìa khóa trong sự nghiệp của tôi, là lý do tôi trưởng thành như một cầu thủ. Tôi không nghĩ mình sẽ có mặt ở đây bây giờ hay đạt được thành công nếu không nhờ Veroli. Tôi may mắn vì ở Veroli, tôi gặp được một nhóm cầu thủ kỳ cựu dưới sự dẫn dắt của người mà ngày nay được coi là một trong những HLV giỏi nhất châu Âu – Andrea Trinchieri – khi đó mới bắt đầu sự nghiệp huấn luyện. Đồng đội của tôi là những người từng khoác áo đội tuyển quốc gia, từng chơi ở Serie A, họ dạy tôi cách trở thành một chuyên gia, những gì cần để thành công ở đẳng cấp này. Và tôi cũng may mắn được chơi ở một thành phố nhỏ, nơi không có nhiều thứ để làm, nên cả ngày tôi ở phòng tập, cố gắng hoàn thiện bản thân, ném thêm vài quả. Tất cả những yếu tố kết hợp lại đã thực sự dạy tôi những gì cần thiết để thành công ở châu Âu.”
Người truyền cảm hứng cho cả châu Âu
Anh có ý thức được vai trò người dẫn đường của mình đối với nhiều cầu thủ khắp châu Âu không?
“Tôi hiểu rõ hơn sau khi giải nghệ. Khi còn thi đấu, bạn tập trung vào các trận đấu, tinh thần cạnh tranh chiếm ưu thế. Nhưng sau khi giải nghệ, tôi đã nói chuyện nhiều với các cầu thủ ở châu Âu, những người từ NBA, cả các đại diện cầu thủ, người hâm mộ – và rất nhiều trong số họ nói rằng tôi là một tấm gương, vì con đường tôi đã đi, vì những điều tôi đạt được. Đó là một cảm giác tuyệt vời, rất đặc biệt khi nghe những lời như vậy. Tôi không bao giờ tưởng tượng rằng ai đó nhìn vào sự nghiệp của tôi lại nghĩ rằng đó là mục tiêu đáng để noi theo.”
Anh được tất cả mọi người yêu mến, kể cả đối thủ, anh nhận được sự tôn trọng của tất cả. Điều đó có ý nghĩa gì?
“Tôi chưa bao giờ cố gắng để được yêu thích, đó không phải là điều tôi theo đuổi. Tôi luôn là người đối xử với người khác theo cách mà tôi muốn họ đối xử với mình. Tôi luôn cố gắng tôn trọng mọi người, tử tế, lắng nghe và chia sẻ. Tôi luôn tôn trọng đối thủ. Với tôi, danh tiếng về một cầu thủ được tôn trọng, ngưỡng mộ thực sự rất xúc động. Từ khi giải nghệ, tôi đã nói chuyện với rất nhiều người – trọng tài, những người tôi không quen hoặc không biết tôi – họ bày tỏ sự ngưỡng mộ, thú nhận rằng đã theo dõi tôi, biết rõ hành trình của tôi. Tất cả điều này tôi coi là một vinh dự, đến giờ vẫn khiến tôi ngạc nhiên. Được nghe những lời như vậy thật xúc động.”
Bóng rổ đưa anh đến những nơi không ngờ tới
Anh từng nói rằng bóng rổ đã đưa anh đến nơi mà anh không bao giờ nghĩ mình sẽ đến. Không phải NBA, mà có thể là được dạo bước trên Quảng trường Đỏ hay trước đền Parthenon, đấu trường Colosseum bất cứ khi nào anh muốn.
“Tôi tin rằng mỗi người đều có con đường riêng và không phải lúc nào cũng là con đường bạn mong đợi. Cá nhân tôi biết ơn những gì số phận dành cho mình – những thứ tôi đã thấy, những dự án tôi được tham gia. Ở đây hôm nay, nghĩ về những đồng đội, những người tôi đã gặp trên khắp thế giới, những kỷ niệm tôi đã xây dựng, những nơi tôi đã đến mà chẳng bao giờ nghĩ sẽ được thấy nhờ bóng rổ – tôi vô cùng biết ơn tất cả. Tôi không có hối tiếc nào, không muốn thay đổi bất cứ điều gì vì mọi thứ xảy ra đều có lý do, và đến nay tôi vẫn đang được sống những trải nghiệm phi thường nhờ con đường đã được chọn cho mình.”
“Tôi nghĩ rằng sẽ thật tuyệt nếu được trở thành một phần của nhóm cầu thủ sẽ thay đổi hướng đi của câu lạc bộ, văn hóa của nó, những gì Olimpia Milano phải đại diện. Với tôi, điều quan trọng là được đóng góp.”
Mùa giải đầu tiên và cú chặn bóng lịch sử
Anh đến Milano năm 2020 và ngay lập tức kéo dài chuỗi tham dự Final Four của mình. Olimpia Milano không tham dự Final Four từ năm 1992. Khi nào anh nhận ra mình đang ở trong một đội bóng đặc biệt?
“Ngay trong tuần đầu tiên của giai đoạn chuẩn bị. Chúng tôi có những cầu thủ từng giành chiến thắng, nhưng quan trọng hơn, tất cả đều đến Olimpia Milano vì một lý do. Tất cả đều tập trung vào một mục tiêu duy nhất và điều đó luôn khiến mọi thứ dễ dàng hơn. Nhìn xung quanh, tôi thấy Malcolm Delaney và Sergio Rodriguez, Gigi Datome và Vlado Micov: tất cả chúng tôi đều ở đó để giành danh hiệu và đưa Olimpia trở lại nơi mà đội đã vắng mặt quá lâu. Khi nhận ra những gì chúng tôi có trong tuần đầu tiên đó, tôi biết chúng tôi sẽ thành công. Dù bạn không bao giờ biết thành công nghĩa là gì cụ thể, nhưng tôi biết chúng tôi sẽ thành công với tư cách một tập thể.”
Olimpia Milano giành vé Final Four sau khi đánh bại Bayern trong năm trận. Và ai cũng nhớ cú chặn bóng quyết định của anh vào Wade Baldwin.
“Mọi thứ xảy ra đều có lý do, tôi đã nói rồi. Tôi nghĩ trong Trận 5 đó, chúng tôi dẫn trước 10-12 điểm khi còn chưa đầy một phút. Chúng tôi nghĩ chiến thắng đã nằm trong tay, nhưng với Bayern Munich, mọi trận đấu đều được giải quyết ở những phút cuối và đến một lúc nó như một trận tuyết lở không thể kiểm soát. Nhưng bước ra từ lần tạm dừng đó, tôi biết mình phải thực hiện một pha bóng quyết định dù không biết là gì – một cú bắt bảng, một cú chặn hay một pha cướp bóng. Chúng tôi đã làm việc cật lực cả năm để đến được thời điểm đó. Tôi biết cú ném cuối sẽ do Wade Baldwin thực hiện, vì tôi biết anh ấy là ai, tính cách, tài năng của anh ấy. Tôi cố gắng đọc và hiểu hướng đột phá của anh ấy. Nhờ Chúa, tôi không phạm lỗi và đã chạm được bóng, giành chiến thắng trong pha tranh bóng.”
Bài học từ thất bại 0-4 trước Bologna
Sau Final Four, có một kết quả bất ngờ: thua 0-4 trước Bologna trong trận chung kết.
“Sau mùa giải đó, thua 0-4 trong trận chung kết vô địch là bất công. Trong thâm tâm, chúng tôi biết mình là đội mạnh hơn, nhưng chúng tôi không thể chơi cùng nhau, không tìm được cách thắng bất kể hoàn cảnh. Nhưng trải nghiệm đau đớn đó đã dạy cho cả đội, có lẽ cho cả câu lạc bộ, một bài học. Phải luôn tiếp tục thi đấu, phải biết cần làm gì để giành danh hiệu, đặc biệt trước một đối thủ cạnh tranh như Bologna. Một số người trong chúng tôi lần đầu chơi chung kết và có lẽ, có lẽ, chúng tôi đã coi chiến thắng là điều hiển nhiên. Nhưng điều tôi cá nhân học được là chiến thắng không bao giờ là hiển nhiên – để thắng, mỗi ngày, mỗi trận đấu, bạn phải làm đúng những gì đã đưa bạn đến vị trí đó. Thất bại nặng nề đó đã biến chúng tôi thành một đội bóng tốt hơn, một nhóm người tốt hơn – những người sau đó đã giành ba chức vô địch liên tiếp.”
Tình bạn đặc biệt với Chacho Rodriguez
Anh đã chơi cùng Chacho Rodriguez hai năm tại Milano.
“Giữa tôi và Chacho có một mối liên kết đặc biệt, tồn tại ngay từ ngày đầu, ngay cả khi anh ấy còn ở Real Madrid và tôi ở đội khác. Có một cảm giác khó diễn tả gắn kết chúng tôi, khiến chúng tôi nghĩ rằng sẽ thật tuyệt nếu được chơi cùng nhau. Khi có cơ hội ở CSKA, chúng tôi nắm bắt ngay. Chơi cùng anh ấy mọi thứ dễ dàng hơn. Rồi theo thời gian, chúng tôi phát triển mối quan hệ này cả ngoài sân đấu. Gia đình chúng tôi làm những việc giống nhau, con cái chúng tôi cùng lứa tuổi. Và dù anh ấy xuất sắc đến mức nào trên sân – ai cũng biết – ngoài sân anh ấy còn tuyệt vời hơn. Anh ấy là một trong những lý do tôi đến đây. Tôi muốn xây dựng lại mối liên kết đó, sau thành công và niềm vui chúng tôi chia sẻ ở Nga. Đó là một mối quan hệ đặc biệt, một tình bạn đặc biệt – anh ấy là bạn tôi và sẽ mãi như vậy suốt đời.”
“Giữa tôi và Chacho có một mối liên kết đặc biệt, tồn tại ngay từ ngày đầu, ngay cả khi anh ấy còn ở Real Madrid và tôi ở đội khác. Đó là một mối quan hệ đặc biệt, một tình bạn đặc biệt – anh ấy là bạn tôi và sẽ mãi như vậy suốt đời.”
Mùa giải 2021/22 – đội hình mạnh nhất nhưng lỡ hẹn
Nhiều người cho rằng mùa giải sau Final Four, 2021/22, Olimpia còn mạnh hơn. Không còn Punter, LeDay, Micov nhưng có Melli, Grant, và một thời gian có cả Mitoglou.
“Chúng tôi gần như luôn ở đỉnh bảng xếp hạng, đặc biệt ở giai đoạn đầu. Chúng tôi có tất cả những gì cần thiết để vô địch. Chúng tôi chỉ cách một vài chấn thương và vài lần bóng nữa là quay lại Final Four. Chúng tôi bị loại bởi đội sau đó vô địch lần thứ hai liên tiếp. Trong loạt trận với Efes, chúng tôi chơi tốt nhưng không đủ may mắn để thắng. Trong bóng rổ, những điều này xảy ra. Nhưng chắc chắn – nhìn lại – đội bóng đó, đội hình từ trên xuống dưới, có lẽ là đội có nhiều tài năng nhất mà chúng tôi từng có ở đây và hoàn toàn có thể lại vào Final Four. Rồi mọi thứ đã có thể khác.”
Chức vô địch ngôi sao – chung kết bảy trận nghẹt thở
Sau đó là hai chức vô địch. Chức vô địch thứ hai chính là chức vô địch “ngôi sao”, với trận chung kết bảy trận trước Bologna.
“Một loạt trận bảy trận giống như chơi lại cả mùa giải từ đầu, đặc biệt vì Bologna là đội mà chúng tôi quen đối đầu rất nhiều lần trong mùa. Và khi đến trận thứ bảy, bạn đầy vết bầm, đau nhức khắp nơi và chỉ muốn đi đến cuối cùng. May mắn thay, lúc đó chúng tôi đã có kinh nghiệm để biết cách kết thúc một loạt trận. Có lẽ trận thua 0-4 trước đó đã dạy chúng tôi cách diễn giải một loạt bảy trận, nhận ra rằng mỗi trận đều quan trọng và phải chiến đấu hết mình. Đã nhiều năm trôi qua mà tôi vẫn có cảm giác như vừa mới hồi phục sau một loạt trận khốc liệt đến vậy.”
Di sản tại Milano
Tóm lại, những năm tháng ở Milano có phải là quãng thời gian tích cực?
“Đặc biệt nếu nhìn vào vị trí chúng tôi khi bắt đầu dự án này và vị trí hiện tại – như một đội bóng, như một câu lạc bộ, cách mà Olimpia và Milano được nhìn nhận khắp châu Âu, cách một câu lạc bộ với lịch sử như vậy tiếp tục giành chiến thắng, thuyết phục những cầu thủ hàng đầu đến đây. Nếu nói chuyện với các cầu thủ khắp châu Âu, rất nhiều người muốn đến đây. Tất cả điều này chính xác là những gì chúng tôi muốn làm – đặt nền tảng cho một dự án dài hạn. Những chiến thắng là sản phẩm, là hệ quả của những gì chúng tôi muốn làm, những gì HLV Messina muốn, Chacho muốn, tôi và Gigi muốn. Giúp một câu lạc bộ lịch sử, đặc biệt, tiếp tục giành chiến thắng trong tương lai. Tôi biết ơn vì đã là một trong những cầu thủ khoác chiếc áo này – chiếc áo của một trong những câu lạc bộ giàu lịch sử nhất châu lục. Được nằm trong danh sách những cầu thủ đã tạo dấu ấn có ý nghĩa vô cùng lớn với tôi.”
Người sắt của EuroLeague
Dù tuổi cao và sự nghiệp dài, anh không bỏ lỡ trận EuroLeague nào vì chấn thương. Anh là Người Sắt? Hay anh biết cách chơi vượt qua đau đớn?
“Một phần tôi là Người Sắt và một phần tôi chịu đựng được đau đớn. Nói đùa thôi, tôi may mắn vì chưa bao giờ bị chấn thương nặng khiến tôi không thể thi đấu. Nhưng tôi phải cảm ơn đội ngũ vật lý trị liệu, những người luôn giúp tôi đạt được thể trạng cần thiết để thi đấu mỗi ngày. Đó là thành quả của nỗ lực tập thể, sự cống hiến của tất cả mọi người – không chỉ với tôi mà còn với các cầu thủ khác của Olimpia.”
“Một phần tôi là Người Sắt và một phần tôi chịu đựng được đau đớn. Tôi may mắn vì chưa bao giờ bị chấn thương nặng khiến tôi không thể thi đấu.”
Những giấc mơ vẫn chưa dừng lại
Trường trung học của anh đã treo áo anh, trường đại học cũng vậy, ở đây anh vào Hall of Fame, anh nằm trong top 25 cầu thủ xuất sắc nhất trong 25 năm lịch sử EuroLeague. Những sự công nhận này có ý nghĩa gì?
“Tôi vẫn đang sống trong giấc mơ, thỉnh thoảng phải tự véo mình để xem có đang mơ không. Đôi khi nó không có vẻ thực. Tôi chưa bao giờ đặt mục tiêu cá nhân, chưa bao giờ theo đuổi giải thưởng – với tôi, luôn luôn là chuyện thắng trận, giành chức vô địch, cúp và nhận ra đội cần gì để chiến thắng. Tôi biết ơn vì được ghi nhận cho những gì mình đã làm, đặc biệt khi điều đó đến vào cuối sự nghiệp. Nhưng có những lúc tôi vẫn tự hỏi liệu tất cả những điều này có thật không.”
Câu chuyện của Kyle Hines là minh chứng sống động rằng thành công không đến từ chiều cao hay một suất NBA, mà từ sự kiên trì, lòng khiêm tốn và tinh thần đồng đội. Với những người hâm mộ bóng rổ đang hướng tới các giải đấu lớn sắp tới, hay những ai đang 6686 soi kèo World Cup 2026 để chuẩn bị cho mùa hè bóng đá, tinh thần của Kyle Hines – luôn chiến đấu, luôn tôn trọng và không bao giờ bỏ cuộc – chính là bài học chung cho mọi bộ môn thể thao.